ACE muốn chia sẻ gì với cộng đồng ?

Đô la đỏ

  • Chia sẻ 25-04-2020 lúc 12:05
  • Chủ đề này có
  • 9.965 Lượt đọc
  • 0 Bình luận
Nguyễn chí tín
Nguyễn chí tín - @ Nguyễn chí tín

Ví Điểm: 0 TPV

Tham gia: 08-05-2020
Bài đăng: 1
Lượt thích: 0

ĐÔ LA ĐỎ
do la do

Ai cũng biết đôla Mỹ chỉ có một màu xanh dương nhàn nhạt cho tất tần tật các mệnh giá. Ấy thế mà có đôla đỏ đấy.
Chả là sau Thế chiến 2, quân Mỹ đóng ở châu Âu lủ khủ, xài đôla quá trời ông địa. Kinh tế châu Âu khi đó kiệt quệ, lạm phát vù vù, thế là dân chúng lo tích trữ đôla Mỹ cho nó lành. Tiền thì phải quay vòng, ấy thế mà những đồng đôla cứ ra đi mất hút con mẹ hàng lươn, khiến chính phủ Mỹ phải tìm cách đối phó. Thế là từ năm 1946, binh sĩ và công chức dân sự Mỹ đóng tại châu Âu được phát lương bằng những tờ đôla màu đo đỏ, nâu nâu, tím tím, gọi chung là đôla đỏ. Điều kiện là chỉ có giá trị trong trại lính và cơ quan dân sự Mỹ, khi về nước sẽ được đổi sang đôla xanh. Thế là tiền Mỹ lại quay về Mỹ, ứ mất đi đâu. Thằng Mỹ khôn thật. Bố khỉ!
Trên mỗi tờ đôla đỏ có in dòng chữ: Military Payment Certificate- For use only in the United States military establishments- by United States authorized personnel in accordance with applicable rules and regulations, nghĩa là: Chứng chỉ Thanh toán trong Quân đội- Chỉ sử dụng tại các cơ sở của Quân đội Hoa Kỳ- qua các nhân viên có thẩm quyền thuộc Hoa Kỳ theo quy định và luật lệ phù hợp.
Đầu năm 1965 quân Mỹ tràn vào Nam VN, lúc cao điểm chiếm 3,5% dân số Nam VN (hơn nửa triệu lính Mỹ/ 14-15 triệu dân). Lính Mỹ ra đường ra chợ vẫn rút đôla đỏ ra trả. Dân ta cũng nhận, nhưng tính giá trị cỡ non nửa đôla xanh thôi. Lương lính quèn VNCH cỡ 20 đôla/ tháng mà đủ nuôi gia đình, trong khi lương lính Mỹ cỡ 600 đôla, lại độc thân nơi đất khách quê người, nay sống mai chết, nên nó xài tiền như rác. Thế là những đồng đôla đỏ không chỉ lưu thông trong các căn-tin Mỹ mà còn vung vít ở các xe nước mía, chợ chồm hổm, đặc biệt là những quán bar, sàn nhảy, nhà thổ vừa mọc lên như nấm khắp miền Nam.
Ông chủ quán bar, bà chủ nhà thổ, chị bán trái cây, anh taxi, cô gái điếm… túi đầy đôla đỏ nhưng không thể vào căn cứ Mỹ mua hàng được, thế là xuất hiện lực lượng trung gian. Họ thu gom đôla đỏ trôi nổi, nhờ mối manh mua hàng ở căn-tin Mỹ, mang ra bán kiếm lời. Lợi nhuận rất chi là khủng. Đủ các thứ hàng nhé, từ xà phòng, thuốc lá, bánh kẹo đến radio Zenith, thậm chí cả máy ảnh Olympus, tivi Denon.
Để ngăn chặn, Mỹ nghĩ ra trò đổi tiền bất thình lình, gọi là C-Day (Conversion Day - Ngày đổi tiền). Sáng ra, đùng một phát, lính Mỹ nhận lệnh cấm trại để đổi tiền. Kể từ 0 giờ hôm sau, tức nửa đêm, những đồng đô la đỏ series cũ hóa thân thành mớ giấy lộn. Không ít người điêu đứng, khối kẻ trắng tay. Năm 1973 lính Mỹ rút, đôla đỏ cũng biến khỏi Nam VN.
Lính Mỹ đóng tại các nước châu Á khác như Nhật Bản, Đại Hàn, Thái Lan cũng có đôla đỏ. Từ năm 1976, đôla đỏ mất tăm mất tích trên khắp quả đất. Chẳng ai nghĩ đến chuyện cất giữ, nên bây giờ hiếm đáo để. Dân sưu tầm tiền cổ tìm đỏ mắt không ra.
Sáng nay có ông hỏi mua đôla đỏ để bán cho người sưu tầm. Nhớ chuyện đã đăng mấy năm trước, bèn mang ra viết lại. Cũng nhân dịp kỷ niệm 45 năm.